Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 08:05
Te souviens-tu
Des bords de Loire
Où nous allions
Enfants,
Amoureux?
Des barques glissaient sur le fleuve.
Des pêcheurs rêvaient ou dormaient
Sur la paille
De leurs cabanes,
La bouteille de vin
Près d’eux...
Les brochets
Et autres poissons
Se moquaient des cannes...
Et nous deux,
Sur la levée
Près des Ponts-de-Cé,
Nous cheminions
Sans rien dire
Ou si peu,
Dans la douceur
De l’été!
Qu’es-tu devenue
Ma belle amourette?
Je garde au fond de moi
Ton prénom,
Ton sourire,
Tes yeux si doux et les bords de Loire...
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm nay 08:05
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi Lương duyên lỡ dở
vào Hôm nay 08:06
Em còn nhớ chăng
Bờ sông Loire vắng
Nơi ta bước cùng
Thời thơ dại ấy,
Hai kẻ yêu nhau?
Thuyền ai lững lờ trôi trên sông rộng.
Bác ngư dân ngủ, mộng dưới mái lều
Trên thảm rơm êm,
Chai rượu kề bên,
Giấc say nồng đượm...
Mấy chú cá măng
Cùng muôn loài cá
Cứ hoài cợt nhả với những chiếc cần...
Còn hai đứa mình,
Trên triền đê vắng
Gần Ponts-de-Cé,
Ta bước bên nhau
Chẳng nói nửa lời
Hoặc chỉ khẽ khàng,
Trong buổi chiều hoang
Mùa hè dịu ngọt!
Giờ em nơi nao
Tình đầu thơ dại?
Anh giữ trong lòng
Một bóng hình thôi:
Tên em, ánh mắt, nụ cười,
Và bờ sông Loire thuở ấy, em ơi...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.