Trên núi cao, hướng xuống đường phố vắng
ta đứng đây với cánh tay mở rộng
như vị tiên tri chỉ lối dẫn đường
ngày mai vinh quang hơn cho những người nghèo khổ đáng thương
hiền triết là ta trong giảng bài tuyệt vọng
tay nắm bông hoa không bao giờ héo
người nổ phát súng đầu tiên khi bùng lên cách mạng
nhưng kẻ ngã xuống đầu tiên cũng chính là ta
người đầu tiên quỳ xuống
băng bó bởi những vết thương
diệu kỳ như thần thánh
hùng mạnh như thánh thần
ta còn hơn thế nữa
ngàn vạn lần thế nữa vẫn còn hơn
nhưng rồi ta cũng chẳng là gì
khi sự thương xót khiêm nhường của đám người kia
ta là nhà thơ thất trận.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)