Thơ » Pháp » Jacques Delille
Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 09:16
Ô champs de la Limagne! ò fortuné séjour!
Hélas! j’y revolais après vingt ans d’absence:
À peine le mont d’Or, levant son front immense,
Dans un lointain obscur apparut à mes yeux,
Tout mon cœur tressaillit; et la beauté des lieux,
Et les riches coteaux, et la plaine riante,
Mes yeux ne voyaient rien; mon âme impatiente,
De rapides coursiers accusant la lenteur,
Appelait, implorait ce lieu cher à mon cœur:
Je le vis; je sentis une joie inconnue:
J’allais, j’errais: partout où je portais la vue,
En foule s’élevaient des souvenirs charmants:
Voici l’arbre témoin de mes amusements;
C’est ici que Zéphyr, de sa jalouse haleine,
Effaçait mes palais dessinés sur l’arène;
C’est là que le caillou, lancé dans le ruisseau,
Glissait, sautait, glissait et sautait de nouveau;
Un rien m’intéressait. Mais avec quelle ivresse
J’embrassais, je baignais de larmes de tendresse
Le vieillard qui jadis guida mes pas tremblants,
La femme dont le lait nourrit mes premiers ans,
Et le sage pasteur qui forma mon enfance!
Souvent je m’écriais: «Témoins de ma naissance
Témoins de mes beaux jours, de mes premiers désirs,
Beaux lieux, qu’avez-vous fait de mes premiers plaisirs?»
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm nay 09:16
Ôi Limagne! Cánh đồng xưa phúc lạc!
Hai mươi năm, ta trở lại chốn này.
Kìa đỉnh Mont d’Or sừng sững giữa ngàn mây,
Vừa hé lộ phía chân trời mờ ảo.
Lòng bỗng rung lên, mặc cảnh đời biến đảo,
Đồi biếc, đồng xanh, rạng rỡ nét cười,
Nhưng mắt ta nào thấy được chi người?
Hồn nôn nóng trách ngựa xe chậm bước.
Ta khát khao tìm về nơi thân thuộc,
Kìa quê hương! Niềm vui sướng lạ kỳ!
Ta lang thang theo mỗi bước chân đi,
Kỷ niệm cũ chợt ùa về vây lấy.
Đây gốc cây xưa, trò chơi còn đó đấy;
Đây bãi cát mềm, nơi gió thoảng ghen tuông,
Xoá lâu đài ta vẽ giữa mù sương;
Kia dòng suối, hòn sỏi con nhảy nhót.
Chút hư không cũng làm lòng dịu ngọt,
Ta nghẹn ngào trong nước mắt rưng rưng,
Ôm cụ già dìu bước thuở ngập ngừng,
Thăm vú mẹ nuôi ta dòng sữa nóng.
Tìm mục sư hiền, người khai tâm mở vọng,
Ta thốt lên: “Hỡi chứng nhân cuộc đời!
Chứng nhân tuổi thơ, khao khát đầu môi,
Cảnh xưa hỡi! Thú vui xưa đâu mất?”
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.