Hoa niên hồng, mặt trời vừa ló
Chưa kịp ngắm, chưa hình dung rõ
nó đã qua! rồi bỏ mặc thơ
Thơ hời hợt hoá thơ ‘trăng gió’.
Mỏng manh thế cớ sao ganh tỵ?
‘Được’ và ‘thua’, địa vị - phù vân!
Cười mếu dở, nợ đồng lần
Kê vàng tỉnh mộng, thơ cần tầm sâu.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.