Khi mà bản nhạc buồn cất lên
Anh và em cùng tựa vào cõi lòng
Đêm bao trùm và chẳng cần đến nến
Để thắp sáng cuộc đời của hai ta.
Anh ơi,
ai đó nói mình là:
“những kẻ cô đơn chẳng nổi một bến đỗ”
Ngoài kia họ đâu biết ta
tìm được nhau giữa thành thị xô bồ
và trao nhau cái ôm hôn chớp nhoáng
Cho thoả nỗi cô đơn, cho đủ đầy dục vọng...
Trải qua tháng ngày tựa đầu coi trăng,
Ngã rẽ nhanh không phút chờ đợi.
Đợi em? Anh?
Chúng ta? Hay một ai khác?
Dẫu chẳng phải nhưng hãy coi là thật
bởi ta đến và đi không do điều gì lạ
Tâm can ta biết rõ lối cuộc đời
rẽ nơi đâu cũng toàn là người thôi...
Thanh Hoá - 11.04.2024.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.