Con rể mẹ giờ hơn cả con trai
Cứ có việc phải mời thì mới đến
Con rể mẹ như quan ông trên bến
Bố dâng trà mẹ tiếp chuyện mới vui
Con rể mẹ cao hơn cả ông xui
Việc thì nhác còn ra đò kênh kiệu
Tính như ma ai thèm đi tìm hiểu
Bảo không làm, khi không mượn trách than
Con rể mẹ ngày xưa rõ là ngoan
Cứ có việc không phàn nàn làm hết
Từ nặng nhẹ tới lên nhà xuống bếp
Vẫn tươi cười như gió mát trăng thanh
Con rể mẹ ngày xưa chẳng biết ganh
Giờ thiệt chút là tanh bành tán loạn
Con rể mẹ đo từng cân, từng lạng
Mẹ nghĩ sao nghĩ chi nữa thêm buồn
Làm con mẹ đứa nào mẹ cũng thương
Túng thương nhiều, khá giả thì thương ít
Lòng của mẹ đâu đứa nào hiểu hết
Cứ tranh dành phân biệt rể với dâu
Lòng con người không đo được nông sâu
Càng quen biết càng đè đầu cưỡi cổ
Bao nhiêu năm hoá ra toàn giả bộ
Cá về ao đắp luôn trổ nước nguồn
Con rể mẹ thế nào mẹ vẫn thương
Chỉ cần yêu trân trọng con gái mẹ
Mẹ gọi đến, không đến, ừ! thôi kệ
Vắng lần này thôi để tới lần sau.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.