Từ hôm ấy ta mơ về vạt nắng
Giữa cơn mưa trùng điệp kéo kín trời
Thèm chút ấm và sắc vàng rực rỡ
Không phải là ẩm ướt khắp nơi nơi
Từ hôm ấy nắng hiểu lầm dận dỗi
Trốn ta đi tới nơi chẳng thể tìm
Mặc ta bước bần thần trong giá lạnh
Và hàng ngàn vết cắt tự trong tim
Từ hôm ấy ong nằm canh tổ khóc
Mật cạn khô bụng đói nhìn trời
Hoa quên nở lá treo đầy giọt nước
Nước mắt của trời hay gánh nặng tình yêu
Từ hôm ấy con đường quen khô ráo
Bỗng đâu ra rêu phủ kín xanh rì
Ta mỗi bước đi về trong nơm nớp
Nước bắn ướt quần, mà chẳng dám nhìn chi
Từ hôm ấy từ hôm chia tay nắng
Nửa tháng rồi mà áo vẫn chưa khô
Cơn gió rét mải chơi trong góc bếp
Mặc bên ngoài trời tìm mãi âm u
Ta nhớ quá những ngày rợp nắng
Ta được làm mình của một mình thôi
Mình rực rỡ như đoá hoa khoe sắc
Sáng trưa chiều ríu rít tươi vui.
Hoà Bình ngày 3/11/2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.