Có những ngày lòng con chợt lặng,
Giữa nhịp đời hối hả ngược xuôi.
Lại nghe trong tim khẽ ngân văng vẳng…
Một khúc không lời… của mẹ, không nguôi.
Mẹ là cánh cò bay trong gió,
Mỏi mòn qua bão tố chẳng quay lưng.
Tổ ấm nơi con vẫn đợi chờ,
Là tim mẹ tựa trăng rằm dịu sáng.
Ngọn nến nhỏ cháy thầm trong gió,
Dần tiêu thân thắp rạng lối con đi.
Không mong con đáp lời tri kỷ,
Chỉ cần thấy con nở nụ cười.
Mẹ như mặt nước hồ sen,
Lặng im nhưng sâu lắng những ưu phiền.
Ẩn mình dưới lớp bùn đau đáu,
Nuôi con bằng cả cuộc đời riêng.
Mẹ là sợi chỉ mảnh khâu đời,
May lại vết thương chẳng thành lời.
Từng mũi kim là từng giọt nhớ,
Ràng buộc yêu thương suốt kiếp người.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.