Vọng nghe tiếng trống ngày xưa,
Tiếng vang lớp lớp trong mưa chiều rồi.
Vạt nắng cũng thoáng bơ vơ,
Thấy mình như trẻ đang ngồi xem vui.
Bất chợt đom đóm bay chơi,
Lạc vào cửa sổ đập rơi giọt đèn.
Có khi chú muốn vào xem,
Ký ức lạc nhịp giữa trang sách hờ.
Bên kia mẹ nấu canh cua,
Lửa riu riu cháy như chưa muốn ngừng.
Mùi hương theo gió chênh chao,
Chừng như ký ức cũng đượm ân tình.
Chiều nay tôi ngồi một mình,
Đom đóm vẫn đập như tình ngày xưa.
Canh cua dù chỉ nồi xưa,
Vẫn hơn mọi thứ bốn mùa thế gian…
Quê xưa giờ đổi tên rồi,
Dẫu không còn gọi vẫn còn sắc xưa.
Tôi ôm giấc ngủ mong manh,
Gọi quê bằng tiếng mẹ ru tháng ngày.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.