Ngày đi xa hoàng hôn buông xuống
Em hỏi biển “tại sao anh đi”
Biển không trả lời chỉ có cơn sóng vỗ
Gió thổi tóc em bay nhè nhẹ
Vai em gầy và chân em nhỏ bé
Bước trên biển em khẽ lắc đầu
Một đời người và vẫn mãi một mối tình
Em già rồi anh có còn thương?
Mới hôm nào mình khúc khích cười
Cho đến hôm nay bóng xế chiều mãi nhớ
Tự hỏi tại sao đời biến động
Tự hỏi tại sao lại vô thường
Hỏi ta sống mãi có được không?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.