Thơ thành viên » Hoa ảnh Trấn Dương Tử » Trang thơ thành viên » Tập thơ Tình yêu, hoa và nước mắt » Nước mắt
Những ngày đông qua, xuân lại về,
Mười năm giằng giặc mối tình si.
Đơn phương một cõi người chẳng thấy,
Lòng đau tim thắt chết từng ngày.
Vạn dặm đường xa vạn dặm nhớ,
Trăm ngàn thương nhớ đôi phương trời.
Người ra đi theo cánh chim trời,
Để lại yêu dấu mãi đầy vơi.
Phiêu lãng hoa về theo gió cuốn,
Mây trôi lựng lờ ngày dần qua.
Lặng thầm mình ta trong sương sớm,
Trông về phương trời mây trắng bay.
Cố nhân ơi! Bao giờ gặp lại?
Cỏ cây còn hằn dấu người xưa.
Lầu nghiêng nước biếc sao chảy xiết,
Cành hoa rụng rơi giữa dòng đời.
Sao chẳng về đây cùng với ta?
Thắm đôi má hồng đẹp như hoa.
Chỉ thấy trong sương tàn dư ảnh,
Trách sao tình ta cứ nhạt nhoà.
07/05/2022
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.