Gợn đất trời một màu hoa phiêu lãng
Hoa đậu dương thế đã nửa kiếp đời
Hoa nở rộ đan cài miền hương chữ
Dẫu mong manh nhưng gieo mầm chòi biếc
Để từ ấy tôi yêu hoa Phương Viên.
Hoa Phương Viên nở giữa mùa bảng phấn
Hình hài mảnh bộn bề khắp hành lang
Suối tóc mây, ánh dương ngự nơi ấy
Nào ai hay cõi khuất từng chạm tay.
Nắng hồng đào - giông bão vẫn dâng lên
Lòng thanh thản dang tay trọn điều mới
Bước an nhiên đối ngưỡng chuỗi nỗi niềm
Vì thuở nào đã ôm lòng phơi qua.
Hoa chẳng trách bao cách trở nhân sinh
Hoa tự mình vươn qua mùa nghịch cảnh
Mùa mang tới sóng bể hoà tâm bão
Vẫn trổ hương qua lớp lớp trùng phong.
Mai cỏ cành chia phương theo gió ngàn
Hương hoa trao còn đượm nồng phiến non
Mầm con học Phương Viên niềm kiên nhẫn
Bay cùng gió vẫn thẳng dáng hoa son.
Hoa Phương Viên vẫn lan vương kí ức
Ủ bao ngày gió nồng nắng mê say
Dẫu phấn tàn bảng cũ lặng năm tháng
Chở bao đời thuần khiết bồi hồi thương.
Khi đâm chồi là ký thác nghìn thu
Đượm mãi mãi trong hồn bao mùa cũ
Lời bộc bạch mầm thơ tự lưu giữ
Để thuở nào thành nắng ươm trong tâm.
Lâm Đồng 11/1/2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.