Thơ thành viên » Hứa Tĩnh Văn » Trang thơ thành viên » Hương quê
Trăng miền vắng, hỏi buồn làm sao
Buồn đã vơi chưa, buồn quá sao
Ai ngóng đồng hoang, miền hẻo lánh
Để buồn đơn chiếc, buồn nao nao.
Mập mùng một nỗi nhớ da diết
Nhớ mẹ, nhớ cha, dòng sông siết
Mưa tạnh, mây tan, gào gió xước
Muôn năm một nỗi, đi biền biệt.
Còn nhớ, ngày con sông mắt biếc
Một thân, một tủi lòng mờ chiếc
Chẳng còn lá tím buổi trưa Hè
Ve ấy, ngày nào, nay ở đâu?
Tôi nay một nỗi cánh đồng hoang
Chân đất, chân trần ngắm gió loang
Đồng ruộng dợn lên từng đợt sóng
Mây xuông, trời ảo, trăng còn non.
Sương muối lúa hoang, chẳng người chăm
Vọng đâu đây, cảnh đời thương muốn
Bởi vì, mấy tiếng nghe siêu dạ
Nước chảy, trúc lùa khói tà buông.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.