Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ mới bảy chữ
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Dạ Miên vào 08/07/2008 21:09, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi hongha83 vào 21/02/2009 04:32

Em đi, mái ngói chiều xô lệch,
Phơ phất tơ lòng lam khói bay.
Nhớ thương như thể ta còn muốn
Một lần đau nữa, một lần say,

Một lần quên hết sai và đúng,
Chỉ biết em là Thiên Chúa riêng.
Xoè tay, nghe gió thời gian cuốn,
Em đã đi rồi, đêm mất thiêng...


Sài Gòn 1991
Nguồn: Trữ tình (thơ)/ NXB Văn học, 1993.