Thơ thành viên » Hướng Nhật » Trang thơ thành viên » Thẫn thờ
Đoá Lưu Ly thẩn thờ đong đưa trước gió
Áng mây mơ màng thoảng chút cười chê
Hải âu lướt qua giễu cợt:
Ơi hoa kia, sao mi không vươn lên
Thoát khỏi mặt đất phiêu lưu du ngoạn?
Lưu Ly bình thản trả lời:
Nơi này
Đất nuôi tôi sống
Mưa cho tôi nguồn sinh dưỡng
Nắng mang tới rực rỡ
Cớ gì ta không chấp thuận điều ấy?
Ngọn gió lẳng lặng bỗng lên tiếng:
Lưu Ly con
Đã bao giờ
Vượt qua và phá vỡ sự ràng buộc ấy?
Một ngày mới lại đến với bao diệu kì
Chỉ duy bên góc vườn
Một bông hoa nhỏ lìa đời
Kết thức sự sống vô nghĩa
Nó không chết bởi lời ngọn gió
Chỉ đơn thuần là cái hàng rào....
VT-15.12.24
Bình luận nhanh 1
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.