Trên những vòm lá rợn ngợp
Tôi run rẩy đưa tay đón lấy chút ánh dương
Không còn một ai kề cạnh quanh tôi
Bàn chân vô thức luẩn quẩn nơi góc nhà
Con chim xanh biếc mãi không về
Tôi chẳng còn thiết tha gì đoá hồng kiều diễm ấy
Bình bông rơi lặng lẽ
Vương đọng chút tàn dư
Của một cuộc tình đã chết.....
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.