Thơ thành viên » Hòa Phong Bình Dương » Trang thơ thành viên
Tôi ngồi nói chuyện với biển
Như sợ lạc loài sóng sẽ xoá vết thương
Biển vẫn xanh biếc cho muôn dòng chảy
Chảy đi tìm một nắng ấm tự do
Chảy đi tìm một bến bờ khao khát
Những ngoằn ngoèo lắng đục để khơi trong
Ngày mà nắng vẫn chói chang cho gương soi giọt lệ
Ngày mưa dầm vẫn không thấm nỗi đất khô cằn hờn căm
Ngày Tổ quốc nào phải chia ly sao đôi đường ngăn cách
Biển tìm về cho trống vắng trú ngụ những chờ mong
Chờ môi em ngọt một chuyện tình dang dở
Chờ giảng đường thiếu vắng những giấy mực tương lai
Chờ phố xưa nghe hơi ấm chân người
Chờ mái đỏ trống trường xưa âm vang thức giấc
Tôi ngồi thầm thì bên biển
Hơi ấm cát vàng đượm chút hương linh
Là thân phận giữa kinh hoàng trút xuống
Trên thân thể lạc loài không vết tích
Đại dương nào ôm giấc mộng nghìn thu
Là ánh mắt trẻ thơ ngây ngô nhìn về bất tận
Là nét ngọc ngà trong trắng biền biệt giấc mơ hoang
Đợi một lần được gào to giữa muôn trùng sóng vỗ
Đợi cánh tay nào dang rộng biến trắng xoá vô tâm
Tôi ngồi lặng im cùng biển
Ngọn gió vô tình xô ngã ký ức miên man
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.