Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hà Kim Quy » Nắng dắt mùa đi (2022)
Đăng bởi hongha83 vào Hôm nay 13:38
Từ khi nào mẹ thành vọng phu
không hoá đá
Cái cuốc, con dao cùng mẹ ngóng cuối trời
Mảnh trăng non hoá chiếc liềm bé nhỏ
Cứ vẹt dần theo nỗi nhớ đầy vơi...
Mây trắng vương vào tóc mẹ
Xanh lui dần cho màu trắng lên ngôi
Tiếng gọi cha giấu vào trong mắt cháy
Nước mắt đêm chẳng thể dập lửa tim người
Triệu triệu mẹ anh hùng
dựng thành đồng Tổ quốc
Dòng máu nào làm mặn chát biển Đông
Yêu thương chảy ngàn con sông đất Việt
Con là phù sa mẹ gửi tới cánh đồng
Con như hạt lúa, củ khoai
Chạm lưng gầy tháng năm mẹ cõng
Mẹ Tổ quốc hát bi hùng bao thế kỷ
Ru đàn con qua sương khói, bão giông
Mẹ và Tổ quốc
Cùng sinh thành nâng niu sự sống
Cùng bao dung như biển như rừng
Cùng vĩ đại mà kiên cường, bình dị
Soi mắt mẹ hiền gặp Tổ quốc rưng rưng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.