Thơ thành viên » Hà Gia Phước » Trang thơ thành viên » Vài tia nắng trong đông
Những mảnh trời vỡ tan,
Trôi bạc đầu con sóng.
Một giọt chiều ngưng đọng,
Cho làn sóng không trôi…
Gió ngừng thổi bồi hồi,
Nghe mùi bùn lúa mới.
Dây tia nắng chơi vơi,
Rung tiếng đàn Mặt Trời.
Có mảnh trời đang tan,
Vào màu chiều buông khẽ.
Với tay nhặt mây trời,
Mềm nghe giọt nước rơi.
Những mảnh trời như gương,
Soi lòng xuân sương giá,
Cố nhặt hết trời vương,
Một nắm buồn đỏ thẫm.
Mảnh trăng cười trên đường,
Đoạn chiều buông lạc lối.
Ánh nắng còn bối rối,
Dọc bờ sóng chẳng trôi.
Đoạn chiều dài mênh mang,
Chân trời đường dãy núi.
Những đỉnh đồi mãi ngủ,
Giấu nắng chiều trong đêm?
Vẫn mảnh trời êm đềm,
Khắc nỗi buồn lên sóng.
Mảnh trời lướt qua dòng,
Tìm chân núi phía xa.
Những mảnh trời vỡ tan,
Thấy bầu trời mặt nước.
Mưa dưới đáy sông ngừng,
Với nhìn mảnh trời loang.
12-13 Tháng 1, 2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.