Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Gia Dũng » Người đọc thơ giọng trầm (1992)
Đăng bởi hongha83 vào 09/04/2025 14:11
Buồn quá thôi em chiều lại đến
Lại tiếng ve kêu trĩu đầy cành
Phố vẫn ồn ào xe ngựa chảy
Mà sao xa lạ chỉ mình anh!
Kìa bóng ai xa cuối phố mờ
Bồi hồi anh nhớ dáng em xưa
Tóc thề buông xuống vai thon nhỏ
Áo trắng chao ôi tuổi học trò!
Nắng tắt rồi em sương chợt lạnh
Em ở đâu giờ? Em ở đâu?
Trang thơ khép lại, tình khép lại
Buồn chỉ riêng anh một biển sầu!
Biển sầu rộng quá, mênh mông quá
Mà cánh buồm anh quá nhỏ nhoi
Làm sao sang được bờ bên ấy
Sóng cứ nhận xô, cứ dập vùi...
Em thờ ơ quá, vô tư quá
Chẳng biết hay chi, chỉ hững hờ
Mười năm đâu phải là gang tấc
Cả núi buồn anh chất vào thơ
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.