Có phải ta sẽ thành phóng đãng như thể mình là một ả tóc vàng? Hay mộ đạo như thể ta là người Pháp?
Mỗi lần tan nát cõi lòng ta lại thấy thèm phiêu lưu hơn nữa (sao vẫn ngần ấy cái tên mà cứ liệt kê hoài cho thành bất tận!), nhưng rồi sẽ có ngày chẳng còn gì đáng cho ta nghĩ tới chuyện phiêu lưu.
Sao ta lại phải chung chạ mi với kẻ khác? Sao mi không dẹp cái kẻ khác ấy đi xem có thay đổi gì không?
Ta là kẻ ít khó tính nhất. Ta chỉ muốn có tình yêu vô bờ bến mà thôi.
Ngay đến cây cối cũng hiểu ta! Có trời chứng giám, ta cũng nằm dưới chúng kia mà, phải không nào? Ta chỉ như một đống lá thôi.
Vậy mà chưa khi nào ta để mình tắc nghẹn vì mải ngợi ca cuộc đời thôn dã, hoặc mải tiếc nhớ quá khứ thơ ngây đầy những trò hư hỏng ngoài đồng vắng. Không. Không bao giờ người ta cần phải rời bỏ những chật chội của New York để đi tìm mầu xanh mơ ước của mình - ta không thể tận hưởng dù chỉ một cọng cỏ nếu không biết rằng mình đang ở gần một trạm xe điện ngầm, một tiệm đĩa nhạc, hoặc một dấu hiệu gì đó chứng tỏ người ta không hoàn toàn hối tiếc cuộc đời. Quan trọng hơn là khẳng định được sự chân thành nhỏ nhất; những đám mây được chú ý đến thế mà chúng vẫn tiếp tục trôi qua. Chúng có biết chúng đang bỏ lỡ những gì không nhỉ? Như vậy đấy.
Mắt ta phảng phất xanh, như trời, và mỗi lúc mỗi khác; chúng không phân định, mà láo liên, hoàn toàn soi mói và phản phúc, đến nỗi không ai tin ta hết. Ta luôn nhìn đi chỗ khác. Hoặc chỉ nhìn cái gì đó đã thôi không để ý đến mình. Điều đó làm ta không yên, và khiến ta khổ sở, nhưng ta không thể bắt chúng đứng yên. Giá như mắt ta mầu xám, xanh lá cây, đen, nâu, vàng; ta sẽ ngồi nhà và làm một việc gì đó. Không phải ta háo hức tò mò. Ngược lại, ta chán chẳng thiết gì nhưng bổn phận của ta là phải để ý, muôn vật cần đến ta, tự nhiên như trời trên đất dưới vậy. Và bấy lâu nay, nỗi bồn chồn của chúng đã lên đến độ ta chỉ còn lén ngủ được chút đỉnh mà thôi.
Giờ đây chỉ còn độc một người đàn ông là ta còn muốn hôn khi chàng không cạo mặt. Hỡi dục tình khác giới! sao nói mãi mà mi cứ lấn tới như thế. (Làm sao cho con ấy nó chán được nhỉ?)
Hỡi Thánh Serapion, ta quấn mình trong những tấm áo choàng bằng bạch chất của mi vốn giống như nửa đêm trong Dostoevsky. Làm sao để ta trở thành một huyền thoại được đây, hả anh bạn thân mến? Ta đã thử dùng tình yêu, nhưng tình yêu che giấu mi trong ngực áo một kẻ khác và ta luôn bật tung ra khỏi nó như một đài sen - ôi nỗi cuồng si được luôn bật tung ra như thế! (nhưng không được mải mê chuyện ấy!) hoặc như một đoá dạ lan, “để khỏi dây phải nhơ nhớp của đời”, đúng thế, ở đó, ngay trong tim, nơi nhơ nhop duoc bơm đầy cùng với những vu khống, ô nhiễm và phán quyết. Ta cưỡng ý chí mình, dù có thể sẽ nổi danh vì một khoảng trống bí hiểm ở trong đó, cái nhà ươm cây ấy.
Nếu mi không biết thì hãy tự huỷ mình đi!
Đẹp đâu có khó gì; giả bộ đẹp mới là khó. Ta khâm phục mi, hỡi người yêu dấu, vì cái bẫy mi đã cài. Nó giống như một chương cuối không ai thèm đọc vì cốt chuyện đã kết thúc rồi.
“Fanny Brown bị xua đi rồi - lon ton chạy với một Cây kèn gọi Ngựa; quả thực ta có yêu Con bé Lả lơi Bặm trợn ấy, và Hy vọng nó được hạnh phúc, dù cho Nó có làm ta bực bội vì trò Lợi dụng chút đỉnh ấy. - Cecchina ngốc nghếch đáng thương! Mà chúng mình vẫn thường gọi nàng là F:B: - Ta mong cho nàng được một chầu Roi Quất ra trò và món tiền mười ngàn bảng Anh.” - Mợ Thrale ơi.
Ta phải đi khỏi đây thôi. Ta lựa một mảnh khăn và bộ quân phục mùa hè mầu nâu vàng bẩn nhất. Ta sẽ về, sẽ lại xuất đầu lộ diện, thất bại, từ thung lũng; mi không muốn ta đi đến chỗ mi tới, nên ta đi đến nơi mi không muốn ta đi. Mới vào chiều, hãy còn dài lắm. Sẽ chẳng có thư từ gì dưới nhà đâu. Xoay người, ta nhổ nước bọt vào ổ khoá, và núm cửa tự xoay.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)