Chưa có đánh giá nào
Ngôn ngữ: Tiếng Nga
2 bài trả lời: 2 bản dịch
1 người thích

Đăng bởi xinbac-tibo vào 27/07/2007 12:06

Улетают птицы

Осень паутинки развевает,
В небе стаи будто корабли -
Птицы, птицы к югу улетают,
Исчезая в розовой дали...

Сердцу трудно, сердцу горько очень
Слышать шум прощального крыла.
Нынче для меня не просто осень -
От меня любовь моя ушла.

Улетела, словно аист-птица,
От иной мечты помолодев,
Не горя желанием проститься,
Ни о чем былом не пожалев.

А былое - песня и порыв.
Юный аист, птица-длинноножка,
Ранним утром постучал в окошко,
Счастье мне навечно посулив.

О любви неистовый разбег!
Жизнь, что обжигает и тревожит.
Человек, когда он человек,
Без любви на свете жить не может.

Был тебе я предан, словно пес,
И за то, что лаской был согретым,
И за то, что сына мне принес
В добром клюве ты веселым летом.

Как же вышло, что огонь утих?
Люди говорят, что очень холил,
Лишку сыпал зерен золотых
И давал преступно много воли.

Значит, баста! Что ушло - пропало.
Я солдат. И, видя смерть не раз,
Твердо знал: сдаваться не пристало,
Стало быть, не дрогну и сейчас.

День окончен, завтра будет новый.
В доме нынче тихо... никого...
Что же ты наделал, непутевый,
Глупый аист счастья моего?!

Что ж, прощай и будь счастливой, птица!
Ничего уже не воротить.
Разбранившись - можно помириться.
Разлюбивши - вновь не полюбить.

И хоть сердце горе не простило,
Я, почти чужой в твоей судьбе,
Все ж за все хорошее, что было,
Нынче низко кланяюсь тебе...

И довольно! Рву с моей бедою.
Сильный духом, я смотрю вперед.
И, закрыв окошко за тобою,
Твердо верю в солнечный восход!

Он придет, в душе растопит снег,
Новой песней сердце растревожит.
Человек, когда он человек,
Без любви на свете жить не может.

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Viết Thắng

Mùa thu đang về giăng đầy mạng nhện
Như những con tàu, từng đám giữa trời xanh
Những con chim đang bay về phương nam
Dần biến mất trong màu hồng xa thẳm…

Com tim nhọc nhằn, con tim cay đắng
Nghe tiếng ồn của đôi cánh chia xa.
Giờ đối với tôi không chỉ mùa thu
Mà tình yêu đã giã từ, đi hẳn.

Tình ra đi, giống như một con cò
Tình trẻ lại vì điều mơ ước khác
Không cháy lên điều ước mong giã biệt
Quá khứ xưa không thương tiếc điều gì.

Mà quá khứ – là bài ca háo hức.
Con cò trẻ trung với đôi chân dài
Buổi sáng sớm gõ cửa sổ liên hồi
Niềm hạnh phúc muôn đời không báo trước.

Và tình yêu chạy lấy đà khủng khiếp
Cuộc đời chỉ là phiền muộn mà thôi
Còn con người, khi quả thực con người
Thiếu tình yêu không thể nào sống được.

Từng trung thành với em, như con chó
Vì điều này, em nhường ấy dịu dàng
Vì điều này, sinh cho anh đứa con
Em tốt đẹp trong mùa hè vui vẻ.

Tại sao bây giờ đã tắt ngọn lửa?
Người ta nói rằng vì quá nâng niu
Những hạt giống vàng rắc xuống quá nhiều
Và đã làm quá nhiều điều lầm lỡ.

Nghĩa là đủ rồi! Giờ tình không ở
Cái chết đã nhìn không chỉ một lần
Tôi khẳng định: rằng sẽ không đầu hàng
Việc đã thế, bây giờ không run nữa.

Ngày kết thúc, ngày mai – ngày mới nữa
Trong nhà giờ lặng lẽ… chẳng còn ai…
Con cò dại dột của hạnh phúc tôi
Ngươi đã làm điều gì vô tích sự?!

Con chim hạnh phúc ơi, xin từ giã!
Không điều chi còn quay lại đâu mà
Nếu từng chửi nhau – có thể giảng hoà
Nhưng thôi yêu – không còn yêu lại nữa.

Dù con tim khổ đau không tha thứ
Tôi – người dưng trong số phận của mình
Nhưng vì những gì tốt đẹp đã từng
Tôi xin cúi đầu cám ơn phận số…

Thôi đủ rồi! Giật phắt điều tai hoạ.
Tôi vững lòng nhìn phía trước không thôi
Và đóng cánh cửa lại sau lưng ngươi
Tôi tin tưởng rằng bình minh lại có.

Bình minh đến, trong lòng tan băng tuyết
Bằng bài ca mới mẻ hát không thôi.
Vì con người, khi quả thực con người
Thiếu tình yêu không thể nào sống được.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Quỳnh Hương

Mùa thu giăng mạng nhện phất phơ,
Từng đàn giữa trời như tàu trên biển cả –
Chim di trú bay về Nam hối hả
Mờ khuất trong màu hồng phía xa xa …

Trái tim nặng nề, trái tim cay đắng quá
Nghe tiếng chim vỗ cánh lúc biệt ly
Nào phải chỉ riêng thu đang từ giã
Tình yêu của tôi cũng rời tôi đi xa.

Tình bay đi rồi, như con cò di trú
Trẻ lại nhờ đổi khác một ước mơ,
Mong ước biệt ly không cháy bỏng bao giờ,
Và cũng chẳng bao giờ tiếc hoài về quá khứ

Mà quá khứ là bài ca và cảm hứng.
Con cò chân dài, xinh xẻo mới ra ràng,
Một sớm mai nào gõ vào cửa sổ
Tiên đoán cho tôi về hạnh phúc vĩnh hằng.

Ôi tình yêu thăng hoa không ngăn nổi!
Đầy trắc trở và thử thách, cuộc sống ơi,
Là con người, con người theo đúng nghĩa,
Thiếu tình yêu không thể sống trên đời.

Tôi đã trung thành với em như con chó
Vì em mang dịu dàng sưởi ấm cho tôi,
Vì em tặng cho tôi con trai nhỏ,
Trong cái mỏ ấm êm một hè vui.

Ngọn lửa nồng, sao đã tắt mất rồi?
Vì tôi quá nuông em, người đời nói,
Như hạt giống vàng gieo thừa thãi
Và tự do, tôi cho cũng quá nhiều.

Thôi, đã đủ! Qua rồi là đã mất.
Lính như tôi, thấy chết đã mấy lần,
Tôi biết lắm, đừng buông xuôi dễ thế,
Cả giờ đây, tôi cũng chẳng run chân.

Ngày đã hết, mai sẽ sang ngày mới.
Nhà chẳng có ai nên lặng lẽ quá cơ…
Mi đã làm gì thế hỡi con cò,
Ngốc nghếch định mang cho ta hạnh phúc?

Từ biệt thôi, biết làm gì nữa,
Những gì đã qua chẳng lấy lại được nào.
Cãi nhau rồi còn có thể giảng hoà,
Nhưng đã thôi yêu, yêu thêm khó biết bao.

Dù trái tim đau một lần không tha thứ
Tôi mãi xa rồi trong số phận của em,
Vì những gì đã qua, những gì là tốt đẹp
Cúi thấp mình trước em đấy, tôi xin…

Thế là đủ, tôi vươn lên cùng tai hoạ.
Nhìn về tương lai, tôi vẫn vững tâm mà.
Rồi, đóng cửa sổ không chờ em nữa,
Tôi chờ bình minh tới bao la!

Bình minh lên, tuyết trong hồn tan hết,
Bài ca mới vang lên rung tim tôi.
Là con người, con người theo đúng nghĩa,
Thiếu tình yêu không thể sống trên đời.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời