Thung lũng nhỏ một lần cuời thầm lặng
Tiễn nguời đi, đi mãi chẳng về đây
Họ ra đi chinh chiến kể từ ngày
Tin tưởng mắt dịu hiền đêm sao sáng
Cứ mỗi đêm từ vòm xanh lấp lánh
Sẽ canh chừng thung lũng nhỏ đầy hoa
Ngày Thái dương đỏ rực dội chan hoà
Trên hoa nắng nằm ngủ yên luời biếng.

Nhưng gần đây khách nào vừa thăm viếng
Cũng nhận rằng thung lũng ấy bất an
Không vật nào nơi đó chịu nằm yên
Trừ không khí trầm ngâm trong cô tịch
Sao không gió mà cây run mải miết?
Như nhịp tim biển giá sóng cuộn tràn
Vỗ quanh bờ sương phủ đảo Hê-b-rit-đơ
Sao không gió mà mây kia trôi dạt?
Xuyên qua bầu trời xanh ngát bất an
Sáng tinh sương cho đến tối rộn ràng
Qua ánh mắt muôn ngàn hoa xiêm tím
Hoa lan trắng nhỏ lệ buồn âu yếm
Vẫy tay chào nấm mộ kẻ vô danh
Hoa vẫy chào, hương toả dịu trên cành
Sương mai đọng giọt sầu rơi rụng xuống
Hoa khóc muớt, từng nhánh mềm luợn uốn


Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)