thiền viện tôi trưng chỉ ảnh em
kinh kệ nghìn pho có một tên
viết hoa một chữ không ai hiểu
Phật bảo: kinh! mà không phải kinh

thế giới vì em sẽ dịu hiền
biển đời phút chốc bỗng bình yên
cánh chim tịch tịnh miền vô niệm
vô chấp, em ngồi như Quan Âm

ba ngàn thế giới quy về đây
vóc ốm em đi. ngón cũng gầy
thấy trong Địa Tạng em và mẹ
Tam-Bảo theo tôi: có dáng người

muông thú vì em ở với rừng
tôi vì em ở với Kim Cang
thấy nhau là một đâu còn ngã
thân chẳng riêng thì tâm đâu còn riêng

phá chấp. Như Lai ở dưới trần
hiện thân Bồ Tát cứu nhân gian
cây oan khuất vẫn nghìn tay vẫy
tôi vẫn nhìn em là chân kinh

xuống tóc. theo em khép cửa đời
vào thiền để chỉ thấy viền môi
yêu nhau ai bảo tâm không trụ?
quên hết. nhìn nhau. nhất quán rồi

vì em tôi biến thành sơn tự
mái đỏ tường rêu. hoa hổ ngươi
tình tôi là thảm xin em bước
rất khẽ mà nghe đất nhớ trời

nước mắt em trên chánh điện tình
nở hoa siêu độ hoá tâm kinh
đêm đêm tôi nhớ bàn tay Hựu
và thấy trong kinh đủ bóng, hình

vì em tôi đã làm sa-di
không đi nhưng ý vẫn quay về
bế quan toạ thị. tôi và vách
em tụng kinh gì? – cho tôi nghe đi

hôn em Bồ Tát. chuông kinh hãi
rung hoảng vì tôi? hay cả em?


6-89

Nguồn: Du Tử Lê, Ở chỗ nhân gian không thể hiểu, Văn học nhân chứng xuất bản, 1989