23.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại
1 người thích

Đăng bởi tôn tiền tử vào 28/04/2018 23:30

Có những ngọt ngào đơn giản là… thói quen…
Như chậm rãi mút que kem trong ngày mùa đông giá buốt
Như bỏ chút Chocolate vào ly Cappuchino…
…rồi một mình nhâm nhi nơi góc quán Café quen thuộc…
Như lặng lẽ bước dọc theo hàng gạch cuối con phố mùa thu…

Có những kỷ niệm êm đềm như một khúc hát ru…
Hai kẻ yêu nhau rúc rích ngân nga suốt đêm trong chiếc chăn mùa đông ấm áp
Cái ôm cuồng say và nụ hôn ngỡ chẳng khi nào phai nhạt…
Bất giác…
Cơn gió chợt ùa về… ký ức vỡ làm đôi!

Giọng nói ai vang vọng nơi xa thẳm cuối trời
Nhắc ta nhớ về một bóng hình đã từng là thân thương nhất
Ta mơ hồ đưa tay… có ngờ đâu vụt mất
Hạnh phúc xa khuất rồi… hạnh phúc chẳng tày gang…

Biết bao đêm trong giấc ngủ mơ màng
Ta bật khóc, ta van xin, ta gào thét…
Để sáng hôm sau thức dậy bên chiếc gối ôm nhạt nhoà nước mắt
Ta ngơ ngác mỉm cười – Tất cả chỉ là một thói quen…

Ta vẫn sống như chưa hề tồn tại bao ký ức êm đềm
Ta vẫn tự nhắc mình tập quen và hài lòng với những gì đang có
Ta vẫn… nhưng đôi khi chỉ vô tình
Thấy bóng hình xưa nơi những thứ đồ vô tri rất nhỏ
Ta vẫn tự nhủ lòng, ta sẽ tiếp tục quên…

Có những ngọt ngào đơn giản là thói quen…