Bất ngờ rồi làm ngơ
Em xin chơi chiều muộn
Để bạn, cùng với tớ
Đi thả diều vườn mơ
Rồi cười, tôi lại muốn
Vừa đúng buổi nghỉ không
Cạnh nhà, vườn mơ rộng
Được hay dạo vừa trơn...
Trông em, sao tôi lớn
Đã thôi đợi chiều hơn
Tôi cười riêng một góc
Giễu cợt mình chẳng đâu:
Khi lớn mình càng muốn
Được ngủ vùi thật sâu
Ngày triền miên đã cuốn
Cánh diều vàng đi đâu?
Nhưng...ôi! Việc sinh nghĩa (*)
Lại muốn nghĩ thật lâu
Niềm vui cũng phân chia
Tôi phần nào rồi giấu... (**)
...
Em ở phía bên kia
Đến bên vườn chỗ trống
Diều nâng cánh mênh mông
Nghiêng trời hồng rực rỡ
Còn tôi đã bên này
Ở phía rặng cây mơ
Tán cây che bóng mờ
Ghế tựa vừa, ru giấc
Thơ thẩn rồi ngẩn ngơ
Ngồi thõng, nhìn thật lâu...
Cơn gió cuối vườn mơ
Làm quả mầu trên đất.
* Việc làm, làm việc lại sinh ra, tạo ra ý nghĩa.
** Tôi vừa là động từ, vừa là danh từ.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.