Khi nhấp nháy mở đôi mắt nhỏ như hạt cây hoa giấy
Lần đầu tiên tôi nhìn thấy thế gian
Ở đó có mẹ tôi và cánh đồng hoa hương ngát ngập tràn.
Khi tôi chập chững những bước đi đầu tiên trên thế gian
Hoa mười giờ lay động theo bên tôi từng bước
Mỗi khi tôi đưa ngón tay như lá cây phong xanh biếc
Tìm bắt bất cứ vật gì dưới ánh sáng mặt trời
Hoa giấy cho tôi nghe tiếng kèn môi tha thiết.

Sao cái tôi nhìn thấy đầu tiên, không là màu thẫm xanh của biển
là cái lưng trần bóng loáng của loài thú rừng hoang,
Sao lại là cánh đồng hoa cúc tây lay động hương thơm màu tím biếc.
Tôi chỉ bằng cây bồ công anh, lại lớn lên như cây hoa thược dược
Cho đến ngày rời khỏi Jang-thul hoa vẫn không rời khỏi tôi nửa bước
Chỉ khi tôi đi lên ngõ ngách của thành phố, như con thú dữ
Hoa đến bên tôi, níu cổ chân mà bảo đừng đối xử bạo thô
Khi tôi che gương mặt ướt át chìm trong đau khổ
Hoa vỗ về an ủi, không sao, chẳng có gì đáng để buồn đau!
Lá hoa đưa chiếc khăn tay vẫy chào thân thiết.

Cho đến bây giờ, tận sâu thẳm tâm hồn tôi vẫn có vườn hoa
Nếu dãy núi đến cùng tôi trước khi vườn hoa xuất hiện
thì chắc vườn hoa sẽ bé nhỏ và tẻ nhạt vô cùng
Nhưng vườn hoa cùng hoa anh đào và núi Du-tha, đã hiện ra trước nhất
nên tôi đã được thấy bầu trời xanh ngắt ở phía núi bên kia.
Nhìn vườn hoa tôi biết hương thơm của hoa mai tươi mát
Theo hương hoa màu hồng mà tôi gặp được dòng sông
Chính nhờ đó tạo trong lòng niềm khao khát sự ung dung trong cuộc sống.

Khi tôi mở mắt lần đầu tiên nhìn thấy thế gian
Thật hạnh phúc đó là vườn hoa
Cho đến bây giờ trong ống tay áo tôi vần còn đọng mùi hương hoa thuần khiết.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)