Thơ » Hàn Quốc » Do Jong-hwan » Ba đến năm giờ chiều (2022) » Phần 2
Đăng bởi hongha83 vào 24/05/2025 15:10
내가 분꽃씨만한 눈동자를 깜빡이며
처음으로 세상을 바라보았을 때
거기 어머니와 꽃밭이 있었다
내가 아장아장 걸음을 떼기 시작할 때
내 발걸음마다 채송화가 기우뚱거리며 따라왔고
무엇을 잡으려고 푸른 단풍잎 같은 손가락을
햇살 속에 내밀 때면
분꽃이 입을 열어 나팔소리를 들려주었다
왜 내가 처음 본 것이 검푸른 바다 빛이거나
짐승의 윤기 흐르는 잔등이 아니라
과꽃이 진보랏빛 향기를 흔드는 꽃밭이었을까
민들레만하던 내가 달리아처럼 자라서
장뜰 을 떠나온 뒤에도 꽃들은 나를 떠나지 않았다
내가 사나운 즘승처럼 도시의 골목을 치달려갈 때면
거칠어지지 말라고 꽃들은 다가와 반목을 붙잡는다
슬픔에 잠겨 젖은 얼굴을 파묻고 있을 때면
괜찮다 괜찮다고 다독이며
꽃잎의 손수건을 내민다
지금도 내 마음의 마당 끝에는 꽃밭이 있다
내가 산맥을 먼저 보고 꽃밭을 보았다면
꽃밭은 작고 시시해 보였을 것이다
그러나 꽃밭을 보고 앵두나무와 두타산을 보았기 때문에
산 너머 하늘이 푸르고 싱싱하게 보였다
꽃밭을 보고 살구꽃 향기를 알게 되고
연분홍 그 향기를 따라가다 강물을 만났기 때문에
삶의 유장함에 대해 생각하게 되었다
내가 처음 눈을 열어 세상을 보았을 때
거기 꽃밭이 있었던 건 다행이었다
지금도 내 옷소매에 소박한 행기가 묻어 있는 것이
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày 24/05/2025 15:10
Khi nhấp nháy mở đôi mắt nhỏ như hạt cây hoa giấy
Lần đầu tiên tôi nhìn thấy thế gian
Ở đó có mẹ tôi và cánh đồng hoa hương ngát ngập tràn.
Khi tôi chập chững những bước đi đầu tiên trên thế gian
Hoa mười giờ lay động theo bên tôi từng bước
Mỗi khi tôi đưa ngón tay như lá cây phong xanh biếc
Tìm bắt bất cứ vật gì dưới ánh sáng mặt trời
Hoa giấy cho tôi nghe tiếng kèn môi tha thiết.
Sao cái tôi nhìn thấy đầu tiên, không là màu thẫm xanh của biển
là cái lưng trần bóng loáng của loài thú rừng hoang,
Sao lại là cánh đồng hoa cúc tây lay động hương thơm màu tím biếc.
Tôi chỉ bằng cây bồ công anh, lại lớn lên như cây hoa thược dược
Cho đến ngày rời khỏi Jang-thul hoa vẫn không rời khỏi tôi nửa bước
Chỉ khi tôi đi lên ngõ ngách của thành phố, như con thú dữ
Hoa đến bên tôi, níu cổ chân mà bảo đừng đối xử bạo thô
Khi tôi che gương mặt ướt át chìm trong đau khổ
Hoa vỗ về an ủi, không sao, chẳng có gì đáng để buồn đau!
Lá hoa đưa chiếc khăn tay vẫy chào thân thiết.
Cho đến bây giờ, tận sâu thẳm tâm hồn tôi vẫn có vườn hoa
Nếu dãy núi đến cùng tôi trước khi vườn hoa xuất hiện
thì chắc vườn hoa sẽ bé nhỏ và tẻ nhạt vô cùng
Nhưng vườn hoa cùng hoa anh đào và núi Du-tha, đã hiện ra trước nhất
nên tôi đã được thấy bầu trời xanh ngắt ở phía núi bên kia.
Nhìn vườn hoa tôi biết hương thơm của hoa mai tươi mát
Theo hương hoa màu hồng mà tôi gặp được dòng sông
Chính nhờ đó tạo trong lòng niềm khao khát sự ung dung trong cuộc sống.
Khi tôi mở mắt lần đầu tiên nhìn thấy thế gian
Thật hạnh phúc đó là vườn hoa
Cho đến bây giờ trong ống tay áo tôi vần còn đọng mùi hương hoa thuần khiết.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.