Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
15.00
Từ khoá: tự do (59) phản chiến (1)
Đăng ngày Hôm qua 12:58, số lượt xem: 62

Một bông hoa tím nhỏ
Tên là Vi-ô-la
Nhạt nhoà nhưng đặc sắc
Lặng lẽ giữa rừng hoa
Ôi Vi-ô-la ấy
Nhỏ bé nhưng kiên cường
Lẻ loi nhưng bất khuất
Chẳng thể lay động em.

Một ngày khu rừng kia
Bất ngờ… cháy rụi
Cổ thụ bị san phẳng
Động vật nhoét nhoè đi
Cá tôm bị luộc sống
Dòng suối hoá đen kịt
Hoa Ô-la bé nhỏ
Cũng lặng lẽ cháy rụi
Có lẽ là lần đầu
Cũng như là lần cuối
Hoa sáng nhất trong đời.

Một bóng hình bé nhỏ
Cũng tên là Vi-ô
Đứng giữa làn bom đạn
Biển lửa rồi xác người…
Vi-ô biết hết
Nhưng lại chẳng biết
Mình là ai?
Dù là ai thì sao chứ?

Ôi! Vi-ô bé nhỏ
Tay cầm khẩu súng dài
Khuôn mặt bê bết máu
“Chỉ là… còn sống thôi”
Một hay chỉ hai ngày
Em hoá đôi cánh nhỏ
Như phù du khỏi nước
Rực rỡ nhất đời em.

31/3/2026