Đôi mắt ấy ngọn đèn cầy sắp lụi
Và giọng nói mơ màng tháng năm qua
Cô tôi mãi nhìn lên cao cửa sổ
Đếm lặng thầm những mùa nữa sắp qua
Cả đàn chim bay về theo gió tuyết
Và lá vàng đỏ rực ánh chiều xa

Tuổi tám mươi bào mòn bàn tay ấy
Chiếc miệng xinh giờ đã trắng tro than
Đôi mắt trỗi cho nước mắt ràn rụa
Mặt khô cằn như nắng hạn mênh mang
Đến một lần là vĩnh viễn cưu mang

Rồi tất cả là ngôi vườn kỷ niệm
Cơn gió nào vật vã đám cây xanh
Đêm bình lặng vẫn muôn đời bình lặng
Không tiếng chim đâu điệu hót an lành
Và tạo hoá đã ban lời phán quyết
Người lắng nghe và đồng ý gập mình

Rồi tình thương bởi vì đâu ban phát
Biểu hiện gì trên nét mặt nhúm nhăn
Mà trên ấy lửa vật vờ sắp tắt
Tan nát rồi vẫn từ tốn phân thân
Người ra đi chỉ một mình đơn độc
Thượng đế ơi, người cho con tất cả
Giờ con đi, con từ giã dương trần.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)