Thơ » Mỹ » Daniel Berrigan
Đăng bởi hongha83 vào 18/07/2025 18:12
With eyes a dying candle
with voice telling the years awry
my aunt at her high window
counts the seasons by —
bird wedges or air of snow
or red leaves of a leaning sky.
Eighty-one years have whittled her hands
white coals have whitened her sweet mouth:
Christ has fountained in her eyes
and crumpled her face to drought:
flood and drought, He entered once —
in and never out.
It was all gardens then: young winds
tugging her trees of cloud.
At night His quiet lay on the quiet
all day no bird was loud:
under His word, His word, her body
consented and bowed.
And what is love, or what love does
looks from a knot of face
where marching fires could but leave
ruin and gentleness in place:
snatched her away, and left her Self:
Christ to regard us, Face to face.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày 18/07/2025 18:12
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi hongha83
vào 18/07/2025 18:15
Đôi mắt ấy ngọn đèn cầy sắp lụi
Và giọng nói mơ màng tháng năm qua
Cô tôi mãi nhìn lên cao cửa sổ
Đếm lặng thầm những mùa nữa sắp qua
Cả đàn chim bay về theo gió tuyết
Và lá vàng đỏ rực ánh chiều xa
Tuổi tám mươi bào mòn bàn tay ấy
Chiếc miệng xinh giờ đã trắng tro than
Đôi mắt trỗi cho nước mắt ràn rụa
Mặt khô cằn như nắng hạn mênh mang
Đến một lần là vĩnh viễn cưu mang
Rồi tất cả là ngôi vườn kỷ niệm
Cơn gió nào vật vã đám cây xanh
Đêm bình lặng vẫn muôn đời bình lặng
Không tiếng chim đâu điệu hót an lành
Và tạo hoá đã ban lời phán quyết
Người lắng nghe và đồng ý gập mình
Rồi tình thương bởi vì đâu ban phát
Biểu hiện gì trên nét mặt nhúm nhăn
Mà trên ấy lửa vật vờ sắp tắt
Tan nát rồi vẫn từ tốn phân thân
Người ra đi chỉ một mình đơn độc
Thượng đế ơi, người cho con tất cả
Giờ con đi, con từ giã dương trần.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.