Con chim chích nửa người nào biết hót
Và con người nửa cánh chẳng biết bay
Cớ sao chúng cứ ôm hoài mật ngọt
Rồi buồn thiu gặm nhấm nỗi lạc loài?
Ta cứ xót, rồi thương con chim đấy
Cố hiến dâng sinh mệnh chẳng ai hay
Cố hót một ban mai không thể thấy
Bởi nó tàn
dưới chạng vạng
hôm nay.
Ta cứ xót, rồi thương con người đấy
Luôn khát khao sải cánh được tung bay
Giữa khói bụi, nó vẫn đang vùng vẫy
Nhưng mưa rơi,
đất thấm
gãy cánh gầy.
Ôi khuyết tàn! Sao đẹp đẽ đến vậy?
Ráng vẹn toàn giữa sự sống đoạ đày
Ta cứ xót con chim, con người đấy
Bởi vì ta?
Hay bởi
chúng ta đây?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.