Người cứ nói thơ tôi là vật chết
Mấy câu từ chẳng sống nổi ngày mai
Như lá hoa chẳng gượng nổi một đời
Hôm nay nở,
tàn,
rồi
tan vào nắng…
Người nào biết sâu trong tầng giấy trắng
Trắc đan bằng cùng nhịp dế vần chim
Réo rắt ca một khúc hạ dịu êm
Khi đưa tiễn những u buồn dĩ vãng…
Dường như nhớ, mà dường như quên lãng
Những dại khờ, ngốc nghếch của ngày xưa
Một thoáng buồn, rồi một thoáng dầm mưa
Thoáng dao động bởi vần thơ bình dị.
Tôi tồn tại bởi sự bao dung đó.
Nên người ơi,
Người không sống, sao hay thơ tôi sống?
Tôi đương sống, cho tương lai vẫn sống
Cho đoạn thơ, dù chỉ một đoạn đời
Cho cây già, dù ngã xuống lìa đời
Cũng nhẹ bẫng cựa mình: một mầm sống.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.