Tôi theo gót, chân vương tà váy trắng
Trải nếp dài trên cỏ mượt đồng xanh
Dáng lưng ong lấp ló nét xuân thanh
Dưới ánh sáng sao Hôm đang rực cháy.

​Nàng khẽ bước... bàn tay xinh biết mấy
Tựa chim ngà, trắng muốt tựa hổ phách
Như tượng thần, nàng nâng nhẹ nhành hoa
Vừa ngắt vội bên lùm cây bóng bóng.

​Người đẹp ấy cứ vô tình chuyển động
Chẳng biết rằng bờ bến ngập hơi yêu
Những khát khao rực cháy giữa buổi chiều
Của những cuộc tình say mê ngây dại.

​Dưới lá vàng, tai tôi còn nghe mãi
Thần Pan than, nhân thần nói thì thầm
Họ quên rồi những ký ức xa xăm
Nhưng riêng tôi, lòng vẫn hoài mơ tưởng.