Thơ » Pháp » Claudius Popelin
Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 21:20
Je la suivais, frôlant du pied sa robe blanche
Qui traînait en longs plis sur les herbes du pré,
Et livrait le secret des lignes de sa hanche
Aux regards alanguis de Vesper empourpré.
Elle allait… & sa main qui sortait de sa manche
Toute mignonne & douce, oiseau d’ivoire ambré,
D’un geste de statue élevait une branche
Qu’elle avait arrachée aux touffes du fourré.
La belle indifférente, elle marchait sereine
Et ne se doutait pas que la rive était pleine
D’effluves embrasés par les folles amours;
Car j’ai bien entendu, moi, sous les feuilles jaunes,
Soupirer le dieu Pan & chuchoter les faunes;
Mais ils n’y pensent plus, & j’en rêve toujours.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm nay 21:20
Tôi theo gót, chân vương tà váy trắng
Trải nếp dài trên cỏ mượt đồng xanh
Dáng lưng ong lấp ló nét xuân thanh
Dưới ánh sáng sao Hôm đang rực cháy.
Nàng khẽ bước... bàn tay xinh biết mấy
Tựa chim ngà, trắng muốt tựa hổ phách
Như tượng thần, nàng nâng nhẹ nhành hoa
Vừa ngắt vội bên lùm cây bóng bóng.
Người đẹp ấy cứ vô tình chuyển động
Chẳng biết rằng bờ bến ngập hơi yêu
Những khát khao rực cháy giữa buổi chiều
Của những cuộc tình say mê ngây dại.
Dưới lá vàng, tai tôi còn nghe mãi
Thần Pan than, nhân thần nói thì thầm
Họ quên rồi những ký ức xa xăm
Nhưng riêng tôi, lòng vẫn hoài mơ tưởng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.