Dispart the frost-white boughs, and lo!
The world of winter, mile on mile;
Wind-wavy seas of unplumbed snow,
Then endless peaks and one defile.
The high elect would fear to cross
Those wastes unconquerable, ideal:
There lies your path; count all as loss,
Cast armour by, lay down your steel;
For you shall walk the sheer gulf’s brink,
Through glass-blue caves all brittle spars
And flaws. Thereafter you shall sink,
Snowblind in slush, beneath the stars.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày 05/05/2026 20:22
Hãy từ giã những cành cây băng giá
Xứ mùa đông bao nhiêu dặm độc quyền
Gió dồn sóng trên biển băng hoang địa
Vẫn điệp trùng bao đỉnh núi thâm nghiêm
Dù đỉnh cao thật khó lòng dám vượt
Lý tưởng đây đừng uổng phí nản lòng
Đường dọn sẵn dù bao nhiêu mất mát
Chớ đầu hàng bền chí gắng công
Bờ vực thẳm dựng hàng anh bước tới
Qua bao nhiêu hang động đá cheo leo
Phút sơ sẩy tấm thân anh chìm xuống
Tuyết tan trôi dòng tinh tú mang theo.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.