tôi trượt trên một vũng tiết canh
đã mốc meo và mọc rêu hình âm đạo Amber Heard
muỗi bơi ếch và gọi tôi là mẹ
nó mút ngón chân tôi, vừa mút vừa livestream
bình luận kêu gào: “chị ơi, nhũ hoa chị có phát sáng trong bóng tối không?”
tôi không trả lời, chỉ cười, phun bọt xà phòng ra từ lỗ mũi
ánh sáng mặc áo ren lưới, catwalk trên từng mảng da xanh
mỗi bước chân là một cú đánh ghen bằng guốc nhựa
ánh sáng có ria mép, nói tiếng Pháp, thở ra mùi bao cao su vị bạc hà
nó hỏi: “cô muốn lên đỉnh bằng thang máy hay bằng thơ hậu hiện đại?”
tôi đáp: bằng tiếng kêu của một con thú vừa phát hiện mình không còn trinh.
Chúa xuất hiện, đẫm dầu dưỡng thể và mặc latex đen
Ngài kéo phéc-mơ-tuya bằng răng,
rút ra một quyển sổ tay ghi danh sách những người từng nói “em ổn”
rồi quăng nó vào lò vi sóng,
bảo: “sự an lành là một món hàng hết hạn từ khi loài người biết cởi đồ bằng lý do tinh thần.”
Ngài bảo tôi là ánh sáng
sau một đêm dài ăn buffet tình cảm
và tráng miệng bằng dưa hấu có hạt là chữ sorry
Ngài dạy tôi múa cột bằng nước mắt của các thi sĩ bị block trên Facebook.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.