thành phố thở một cách nặng nhọc qua lớp khẩu trang rách
bụi bặm nằm lại trên môi
trong phổi
trên những chiếc lá không còn xanh.
mặt hồ Gươm nước xanh úa bóng rêu tàn
lụa liềm lấp loáng trong mắt cá chết.
những vết thương hở phả mùi thời gian rỉ máu trong giấc mơ câm, những biển hiệu đêm những da thịt cũ trầy xước bởi tay gió:
hàng gạch nứt
mái ngói cong
những tiếng rao đứt lìa âm tiết.
ai đó trên vỉa hè loang lổ để quên một tiếng thở dài
nó thấm vào mặt đá
lách qua những rễ cây ăn nông
nhú lên thành huyền thoại.
và, Hà Nội lại rưng rức mưa từng cơn như những đường chỉ trắng trên mặt vải tối
khi tiếng còi xe gắt lên một lời nguyền trắng
- và ta, những đứa con mang theo vết thương,
câm lặng
hoá chính mình thành một vết thương khác.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.