đèn đường vấp nhẹ gót chân gãy gập giữa rìa thinh lặng
đêm kéo vạt áo đắp lên tiếng thở hổn hển của gió
kẻ hát ru mặt trời giờ rũ xuống khe răng đen
bụi xám bay vòng quanh chiếc bóng ngơ ngác
không mùi
không màu
không hình dạng.
tôi cào lên tường những ký tự không phát âm được
mỗi vết xước là một ngọn nến tắt
ánh sáng của đêm
nó tự rút tim mình ra khỏi sợi dây cột bóng
bỏ lại lớp da mỏng mịn trên trán đứa trẻ mới sinh
và cái chết của mặt trời
(lại một lần nữa)
đến khẽ khàng như tiếng rơi trong suốt.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.