Đêm nay trăng toả sáng
Thanh bình, lòng nên vui
Nhưng sao lại ngậm mùi
Rơi từng hàng nước mắt
Xưa kia tâm người bằng sắt
Già, trẻ, gái, trai một lòng
Hơn 80 năm bất khuất
Dù nhỏ yếu vẫn thành công
Nghe ông kể chuyện thời xưa
Làm anh nuôi, chăm những người lính trẻ
Thương nước bị giặc lăm le
Thương dân chịu cảnh đói mòn
Nay thì nước nhà đã yên
Nhưng trong lòng cớ sao vẫn chưa lặng
Ông sợ rằng lỡ mai sau nước mất
Tôi thì sợ hồn đất Việt chẳng còn.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.