Ta cứ chạy theo ngày theo tháng
Cuốn mình trong công việc có mùi tiền
Ta thay máu, rồi lại thay nước mắt
Cho cuộc đời lộn lặp những trò điên.
Ta khe khẽ với vì sao hấp hối
Trên bầu trời thành phố ngợp đèn tranh
Sao ơi sao, ta sợ mình gây tội
Với ngữ ngôn, công cụ đã hiện hành.
Bàn tay thép đặt lên ta buốt giá
Kìm kẹp nhau, bền bỉ cuộc mưu sinh
Nhưng ta biết, ta biết mình sẽ chết
Sau tháng ngày lòng ta chỉ lặng im.
Sao ơi sao, còn giấc ngủ bình yên
Ta chắc sẽ đợi được thôi ta nhỉ
Ôi cái rộng dài trong tâm trí
Đến bao giờ
Bao giờ
Nói đi.
11.11.2021
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.