Xưa có người chừ nơi góc núi Xuân thu mấy độ, gió sương phơi Ngẩng đầu nhìn ngắm trời hồng rọi Tay vỗ cười vang chuyện cõi đời Nhập thế núi sông không khác nẻo Lò hồng trời đất luyện người tài Cớ sao đứng mãi bên sườn núi? Xuất xử xưa nay đường một thôi
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.