Không thể quen với cái nóng được nào,
Đành chịu đựng, nghiến răng, và đừng ngã, –
Hai chúng ta mãi lạc trên đồng lạ,
Trong miền hoang có tên gọi Khát khao.
Nơi ta không thể uống cho đủ nước,
Bụi nóng khô theo gió xoáy lên cao.
Nơi chim trời quá mệt đành rũ cánh,
Quyến rũ gọi ta ảo ảnh tận nơi nào…
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.