Tôi bước đến gần. Đắp cho họ tấm chăn.
Nói gì đó, nhưng họ không nghe thấy.
Tôi hỏi câu nào họ cũng không đáp lại.
Tôi biết rõ, phòng ba người thật đấy.
Nhưng hai người không còn thở nữa rồi.
Tôi đã hiểu… họ sẽ không còn trở dậy.
Sao mẩu bánh mì tôi vẫn bẻ làm ba?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.