Rừng đã héo, toàn một màu nâu sẫm,
Không còn vàng cũng chẳng còn đỏ thắm,
Vẻ đẹp bi ai với tôi gần gũi lắm,
Tôi thấy vui dù trời đất có âm u.
Vì độ cao mà đầu óc cuồng quay,
Không khí trong lành hít thở ngực căng đầy
Tôi nghe tiếng lá thu rơi nhè nhẹ
Và tôi nghe tiếng năm tháng xa bay…
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.