Tôi nghe được, những gì không ai biết
Bước chân trần đi trên thảm vải nhung
Tiếng thở dài dưới nếp dán lá thư
cung đàn rung, mặc dù không ai gẩy
đôi khi lánh xa xã hội, con người
Tôi nhìn thấy, những gì không ai thấy
Tình yêu khoác lên nụ cười khúc khích
giấu nỗi buồn sau khoé mắt, hàng mi
Khi bông tuyết bên mái tóc còn vương
đã thấy trên cành nụ hoa hé nở
Tôi cảm nhận tình yêu đang từ giã
khi môi lần đầu chạm tới làn môi
Ai muốn ngăn hy vọng đó của tôi
chẳng e ngại, chỉ nhận về thất vọng -,
tôi mong sao không phải quỳ trước bạn,
được cuồng điên, điều kỳ diệu nhất đời.
[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.