Rắn mặc váy hoa nhìn cũng xinh,
Cơ mà mùi máu vẫn còn inh.
Lưỡi mềm cong tiếng “chị-em tốt”,
Mắt liếc như dao, miệng tẩm hình.
Nước đường pha độc ai mà biết,
Ngọt đầu, gắt cuống, chết không hay.
Cáo đội lốt người đi rình mối,
Chân êm mà dạ lắm đường dây.
Tôi là số Một không tính toán,
Yêu trọn, yêu sâu, chẳng yêu bừa.
Cô là số Ba, vào bằng hốc cửa,
Thổi hoang một mái vốn đang vừa.
Tôi nhịn – không vì tôi yếu thế,
Mà vì không muốn vấy thêm bùn.
Thứ tôi nhả ra là thứ rác,
Cô ôm cho chặt, kẻo trôi thềm.
Tôi biết rõ anh là hàng lỗi,
Người ta thử chút đã mòn tim.
Vài lời ngọt đã lăn vào bẫy,
Ngỡ yêu – ai ngờ chỉ một đêm.
Cô đừng tưởng cướp là được phận,
Cướp rồi – vẫn chỉ là người sau.
Tranh ăn đâu hoá ra người sướng,
Ngậm cay mới thấu miệng ngậm dao.
Cướp được xác – đâu thành chính thất,
Váy có hoa, mùi vẫn là bùn.
Trèo giường bằng mưu – rồi rớt mặt,
Chẳng ai đội rắn lên làm quân.
12/04/2025
Nhân vật chữ tình (“tôi”) không phải tác giả
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.