Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Đăng ngày 19/04/2025 21:05, số lượt xem: 164

Chiều nay tôi dạo qua đường,
Bỗng nghe tiếng chửi lạc thường đầu hôm.
Một nhóm trẻ tóc nhuộm om,
Đạp nhau giữa phố, máu đom đóm tràn.

Mắt tôi khựng lại vài hàng,
Tai nghe rõ tiếng hò vang: “Chơi liền!”
Người quay, máy dựng như điên,
Một bên đánh lộn, một bên livestream.

Tôi cười, nụ cười… lặng im,
Lòng đau như thể nỗi niềm ai rơi.
Phố quen giờ hoá trò cười,
Con trai đánh giết, con người hoá ngơ.

Lũ em xăm trổ như mơ,
Gọi nhau “đại tẩu”, “tiên sư”, “anh hùng”.
Mẹ cha chẳng biết đi đâu,
Còn thầy với chữ – mục thâu từ lòng.

Gái ngoan giả giọng thiên thần,
Môi tô đạo đức, thân gần thị phi.
Mỗi đêm livestream một thì,
Bán luôn liêm sỉ để ghi tên mình.

Công quyền lún giữa sân đình,
Kẻ ăn như thể đất mình đẻ ra.
Lò kia vẫn cháy bao la,
Nhưng củi giờ cũng đẫm tà mưa tanh.

Con chửi mẹ chuyện thường tình,
Chó quen cắn chủ – chuyện thành hàng đôi.
Tôi đi, tôi chẳng nói lời,
Mặt tôi… vẫn đỡ đờ thôi, như thường.

19/04/2025