Có người đi – đâu thấy cánh chim quen,
Chỉ nghe gió quét qua tàn mái vỡ.
Không thấy lá – mà lòng hay chuyển gió,
Thu lặng thầm trong tiếng gót xa xăm.
Không thấy hoa – nhưng nghe mùi đất mới,
Nghe nhựa cây dâng giữa khoảng lặng mờ.
Không thấy mây – nhưng biết trời đang thở,
Qua tiếng chim gãy giữa buổi ban trưa.
Người không sáng – nhưng đâu là u tối,
Vẫn phân mùa qua nhịp lá rơi nghiêng.
Vẫn nhận ra ánh mắt người dịu tiếng,
Dù chưa từng nhìn thấu một bình minh.
Có người sống – chẳng cần trông thấy sáng,
Vẫn dựng ngày từ tiếng động quanh sân.
Vẫn ngẩng mặt khi đêm vừa qua ngắn,
Vì trong tim – vầng sáng chẳng hề tàn.
Không thấy mặt – nhưng thấu lòng ai đó,
Chạm dịu dàng qua một tiếng thở xa.
Không thấy đường – nhưng chân không lạc ngã,
Vì tim nghe từng khe gió quẩn qua.
Dù đêm dài – không mong gì ánh lửa,
Chỉ mong lòng đừng tối theo thế gian.
Sống không thấy – mà chưa từng bối rối,
Chết – như vì sao tắt mà không tàn.
09/04/2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.