Thuở bé thơ, tôi nằm trong gối,
Nghe người ta thêu dệt giấc đời:
"Học cho giỏi, sau này sẽ đổi,
Một đời dư thừa áo với cơm."
Bàn tay lớn cắm màu lên giấy,
Vẽ đường dài, vẽ ngõ trời cao,
Vẽ nụ cười — bạc hơn tờ giấy,
Chẳng hỏi rằng: tôi có ước ao?
Tôi lớn lên, đông dần trong mực,
Mỗi bài thi — một vết dao sầu,
Mỗi phần thưởng — một vòng gai siết,
Trái tim non đập ngột trong đầu.
Tuổi mười sáu, tôi dần thở gấp,
Đi học như lính tập ra đồng,
Sách trĩu nặng — xiềng xích không rứt,
Ánh mắt mình lạc giữa đám đông.
Mắt thầy cô — chiếc cân vô cảm,
Miệng mẹ cha — cánh quạt giục mau,
Bạn bè tôi, từng đứa một ngã,
Chỉ còn tôi, đếm nhịp thở đau...
Một hôm nọ, tôi quên mất tiếng,
Quên cả mình chạy mãi vì đâu,
Chiếc tranh cũ trên tường bỗng lệch,
Màu rạn vỡ, bụi trắng mái đầu.
Tôi thi rớt. Vinh quang trôi mất.
Tay trắng trơn, mặt sạm màu tro.
Những ánh mắt từng mong tôi hóa ngọc,
Giờ lại như viên đá lạnh cuối bờ.
Đêm nằm ngửa, lưng hun mặt đất,
Gương cúi nhìn — một vệt nhuộm màu đen!
Tôi bật khóc: những lời ca vẽ
Chạm tay vào — tro bụi mà quên.
Ai đã vẽ bầu trời trong lọ?
Ai giam tôi dưới chiếc lồng son?
Ai đúc khuôn dựng hình tôi nhỏ?
Ai? Hay chính tôi tự cúi hồn?
Một sáng nọ, quạt treo đứng chết,
Tranh trên tường thôi nứt, thôi rơi.
Tôi cúi xuống, tay trần nứt toác,
Chẳng cầm gì, cũng chẳng thiết xin ai.
Không khóc nữa — khóc rồi cũng cạn,
Tôi bước ra, tay trắng, lòng không.
Mắt cạn đáy, mà tim còn đập,
Một hơi tàn cũng gượng hết mùa đông.
Tôi tháo xuống bức tranh nhàu nát,
Xé đôi tay, ném xuống dòng sông.
Mặc gió cuốn, mặc bọt bèo va vỡ,
Tôi lặng lẽ, lần bước, tay không.
Đừng gọi nữa — tên tôi mù khói,
Đừng hỏi gì — ước mộng tro tàn.
Đời trước mặt — lầy như vết máu,
Tôi vẫn đi, vì đã trót sinh mang.
27/04/2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.