Thơ thành viên » Bùi Thị Ngọc Điệp » Trang thơ thành viên » Cây trái quê mình
Thân cao vút chạm mây trời,
Rì rào lá hát những lời mênh mông.
Tháng ngày nhàn nhã thong dong,
Chẳng bon chen giữ nguyên lòng tịnh không.
Đồi cao nắng trải tầng không,
Thông vô tư cứ trập trùng tươi xinh.
Tặng không gian chút yên bình,
Tặng đời một nét hữu tình tươi duyên.
Mặc ai trăn trở muộn phiền,
Lời thông trong trẻo, hồn nhiên vô cùng.
Mặc bao giông gió bão bùng,
Hồn thông vẫn mãi trẻ trung tháng ngày.
Đà Lạt là chốn để say,
Là nơi để bước chân ai kiếm tìm,
Rừng thông dù đã khuất chìm,
Vẫn vương vấn một nỗi niềm đa mang.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.