Thơ thành viên » Bùi Thị Ngọc Điệp » Trang thơ thành viên » Bốn mùa hoa cỏ
Một đời hoa - Một đời cây,
Vẫn vươn cao, vẫn mê say ngắm trời.
Hoa xoè bao cánh tặng đời,
Một lần rồi chết - Vẫn cười ung dung!
Một loài hoa thật lạ lùng,
Đường hoàng vươn thẳng bạn cùng gió mây.
Mặt trời phả nắng qua đây,
Chòm hoa bừng sáng tràn đầy lạc quan.
Dù bung nở, dù sắp tàn,
Hoa thùa vẫn đứng hiên ngang so đời.
Tận nơi cuối đất cùng trời,
Hay sân vườn nhỏ cũng tươi mươi lòng.
Ngày ngày hoa cứ thong dong,
Giữa trời đất, giữa mênh mông nhìn đời.
Và khi hoa héo tàn rồi,
Gốc cây lại mọc bao chồi tự sinh.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.