Thơ thành viên » Bùi Thị Ngọc Điệp » Trang thơ thành viên » Món ăn quê mình
Cốm thơm từng ngón tay cầm,
Sợi rơm vàng buộc thâm trầm lời ru.
Lá sen ủ kín hương thu,
Hạt cốm non dịu dàng như nắng trời.
Quà quê một thuở xa xôi,
Thơm hương đồng nội, ngọt lời ca dao.
Tự bây giờ đến ngàn sau,
Cốm quê mình vẫn dạt dào ý thơ.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.